Một số nhận định về SGK Ngữ văn 12

- Sách bồi dưỡng giáo viên quá cẩu thả 

- Sơ suất bất cập đáng kinh ngạc! 

- Sách giáo khoa Ngữ văn 12 trời ơi !

Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

- Sách bồi dưỡng giáo viên quá cẩu thả

Báo Thanh Niên 8/7/2008

Châu Lệ

 

Cách đây ít lâu trên Báo Thanh Niên nhà giáo Trần Hữu Tá đã góp ý những sơ suất cẩu thả của đợt bồi dưỡng giáo viên Văn bậc THPT hè 2007. Những tưởng ngành GD-ĐT sẽ rút kinh nghiệm và năm nay sẽ khá hơn nào ngờ...

Có thể chỉ ra nhiều điều bất cập từ chuyên môn đến khâu tổ chức sinh hoạt mà nếu lãnh đạo Bộ muốn biết thì chỉ cần hỏi các báo cáo viên hoặc các học viên lớp bồi dưỡng cốt cán phía Nam là rõ. Thiếu sót do năng lực tổ chức cũng có nhưng do tinh thần trách nhiệm thì nhiều hơn. Trong bài viết ngắn này tôi chỉ xin nói đến một số sai sót dứt khoát không được phép mắc của tài liệu Hướng dẫn thực hiện chương trình sách giáo khoa lớp 12 môn Ngữ văn do NXB Giáo dục ấn hành phát cho học viên cốt cán của 2 đợt bồi dưỡng ở Cửa Lò (Nghệ An) và nhà khách Ba Son (TP.HCM).

Tập tài liệu dày tới 200 trang khổ lớn. Nhìn vào danh sách người biên soạn chúng tôi rất tin tưởng: 2 GS tổng chủ biên 2 bộ sách cơ bản và nâng cao là đồng chủ biên ngoài ra có tới 9 GS TS là đồng soạn giả. Thế nhưng đọc kỹ tập sách này chúng tôi hoang mang vì thấy có nhiều sai sót. Hỏi GS Trần Đình Sử về những sai sót trên thì được thầy trả lời: "Có ai trao đổi gì với tôi đâu! Họ "phong" tôi là đồng chủ biên nhưng ngoài bài của mình tôi không hề được đọc bài nào khác! Đã không được "biên" sao dám nhận là "chủ" ?! Tôi đã viết thư cho 2 ông: Cục trưởng Cục Nhà giáo và Giám đốc NXB Giáo dục để bày tỏ ý kiến về vụ in sách này".

Kết cấu vênh lệch thiếu nhất quán vừa thừa vừa thiếu của tài liệu hướng dẫn chứng tỏ hệ thống bài ở đây rơi vào tình trạng "góp gạo thổi cơm chung" và thiếu hẳn một bàn tay điều hành chung thực sự có năng lực và tinh thần trách nhiệm. 

Sách gồm 3 phần riêng 20 trang của phần thứ nhất "Những vấn đề chung về đổi mới giáo dục THPT" lẽ ra không nên có. Bởi vì 2 tập Hướng dẫn thực hiện chương trình SGK lớp 10 (in năm 2006) và lớp 11 (in năm 2007) đã có. Năm ngoái in lại đã là thừa năm nay lại in thực lãng phí. Phần thứ hai của tài liệu dành cho bộ cơ bản (tr 21-135) và phần thứ ba dành cho bộ nâng cao. Vì thiếu người điều hành trong thực chất nên cấu trúc của 2 phần khác nhau khá nhiều từ tiêu đề đến việc tổ chức bài vở. Các tài liệu trong phần thứ ba khá gọn ngược lại ở phần thứ hai ngoài các bài mang tính định hướng cần thiết của các GS Phan Trọng Luận Trần Đăng Suyền lại kèm theo hàng loạt bài "Đọc thêm" (tr 37-57) được tuyển chọn khá tùy tiện.

Là sách hướng dẫn yêu cầu về tính khoa học đương nhiên phải cao vậy mà tiêu chuẩn tuyển chọn bài vở đã không được tôn trọng mà ngay cả quy cách ghi chú xuất xứ của từng bài cũng quá cẩu thả. Bài "Một số tư liệu về Ơnit Hêminhuê" (tr 47-57) có ghi chú: "Trích giáo trình ĐH từ xa". Hỡi ôi hàng chục trường ĐH đã và đang làm công việc này vậy tập giáo trình này tên là gì của trường nào xuất bản năm nào do ai viết? Muốn tra cứu đối chứng giáo viên chúng tôi chắc sẽ vô phương!

Phần cuối sách chúng tôi rất chờ đợi vì rất mới mẻ: Giới thiệu đề kiểm tra theo hình thức trắc nghiệm (tr 190-198). Người biên soạn giới thiệu 4 bài gồm 42 câu xoay quanh 3 tác phẩm rất có giá trị (Tây tiến Rừng xà nu Vợ nhặt). Buồn thay càng đọc chúng tôi càng ngơ ngác vì không thấy dấu tích của văn chương đâu cả. Xin nêu ra đây mấy dẫn chứng:

Bài Rừng xà nu câu 5:

Cụ Mết đãi người đi xa về bằng món ăn nào?

A. Canh tàu môn bạc hà và mấy con cá chua
B. Canh rau cải và mấy con cá chua
C. Canh rau ngót và thịt lợn rừng
D. Canh tàu môn bạc hà và thịt nhím

(Đáp án: Chọn A)

Và câu 6:

Cơm gạo trắng cụ Mết cho Tnú ăn ghế với loại củ nào?

A. Củ mài B. Củ pomchu 
C. Củ cải D. Củ khoai mì

(Đáp án: Chọn B)

Đây là cách ra đề trắc nghiệm cho môn Văn ư? Định kiểm tra kiến thức chăng? Chẳng lẽ bắt học sinh phải nhớ đến tên các loại rau củ rất khó nhớ ngay cả với thầy cô của nó! Và nhớ phỏng có ích gì? Để bồi dưỡng năng lực cảm thụ thấy được cái hay cái đẹp của tình ý hình ảnh ngôn ngữ của tác phẩm ư? Chắc chắn sẽ có tác dụng ngược. Những câu trắc nghiệm như trên sẽ góp phần tích cực vào việc mài mòn đặc trưng của bộ môn Văn.

Châu Lệ

 

Thứ Tư 09/07/2008

- Sơ suất bất cập đáng kinh ngạc!

TT - Tài liệu Hướng dẫn thực hiện chương trình sách giáo khoa lớp 12 môn ngữ văn bố cục thành ba phần ngót 200 trang. Trong đó sách dành phần thứ nhất (20 trang) để trình bày Những vấn đề chung về đổi mới giáo dục THPT. Nội dung phần này lặp đi lặp lại nhiều lần trong các tài liệu bồi dưỡng giáo viên những năm trước nay in lại (dạng đề cương) vừa thừa vừa gây lãng phí.

Việc lựa chọn bài vở tác giả cho tập tài liệu này có vẻ không dựa trên một tiêu chuẩn nguyên tắc nào cả. Đơn cử như bài đọc thêm: "Mấy vấn đề về văn xuôi VN sau 1975" nêu lên "mấy vấn đề" không nhỏ: nào là "đổi mới quan niệm nghệ thuật về con người..." nào là "đổi mới về phương diện nghệ thuật"... toàn những vấn đề mang tầm vóc luận văn luận án thế mà tác giả bài viết định giải quyết rốt ráo từng vấn đề trong chỉ một vài trang viết.

Chẳng hạn với vấn đề văn xuôi nghệ thuật VN sau 1975 đã đổi mới về phương diện đề tài như thế nào liệu có thể trông chờ một câu trả lời đích đáng thâu tóm được cả quá trình "đổi mới đề tài" của hơn 30 năm văn học trong vỏn vẹn chưa đầy một trang A4 từ một tác giả còn lẫn lộn giữa cảm hứng với đề tài văn xuôi với văn xuôi nghệ thuật... hay không?

Thế mà những bài viết này được đưa vào tài liệu để hướng dẫn tập huấn bồi dưỡng giáo viên cốt cán!

Chưa hết cuối phần thứ ba tài liệu dành hẳn một mục để hướng dẫn cách "Xây dựng đề kiểm tra và đánh giá theo hướng đổi mới". Nhưng cứ đọc những câu trắc nghiệm khách quan (TNKQ) ai cũng phải giật mình kinh hãi.

Nhiều trường hợp mỗi câu TNKQ lại có đến vài ba phương án trả lời đúng! Ví dụ: Câu 7 hỏi (bài Tây tiến): "Vì sao tác giả viết: Tây tiến đoàn quân không mọc tóc?" (Quang Dũng viết đoàn binh chứ không phải đoàn quân). Cả ba phương án trả lời đều đúng: "A. Vì có nhiều chiến sĩ bị sốt rét rụng hết tóc; B. Vì có nhiều chiến sĩ cạo trọc đầu; C. Vì muốn diễn tả vẻ đẹp oai hùng của đoàn quân".

Có trường hợp câu sau để lộ đáp án của câu trước và có rất nhiều câu TNKQ vô nghĩa. Ví dụ:

- "2. Trẻ con trong xóm thường làm gì với Tràng? (bài Vợ nhặt). A. Ùa ra vây lấy reo cười váng lên; B. Hỏi han vòi vĩnh; C. Cù kéo lôi chân không cho đi; D. Làm những điều đã nêu ở A B C".

- "3. Bọn giặc bắn đại bác theo lệ nào?(bài Rừng Xà Nu). A. Mỗi ngày một lần; B. Mỗi ngày hai lần; C. Mỗi ngày ba lần; D. Tùy hứng mỗi ngày".

- "4. Rừng Xà Nu có ý nghĩa như thế nào đối với làng? A. Che chở cho làng; B. Cung cấp gỗ cho làng; C. Cung cấp củi cho làng; D. Cung cấp nước cho làng".

Đấy là chưa kể hàng loạt lỗi kỹ thuật khác như phần đáp và phần hỏi khi ghép lại với nhau không cho câu trả lời đúng về mặt cú pháp; trong một bài TNKQ ngắn mà dùng quá nhiều hình thức câu hỏi (hai ba bốn lựa chọn ghép đôi...); lạm dụng loại đáp án gộp ý A B C; cách hỏi quá đơn điệu...

Tất nhiên các tác giả có dư trình độ năng lực để biên soạn tài liệu trên cho tốt hay và có ích hơn. Vậy vì lẽ gì mà tập tài liệu này trở thành một thứ lắp ghép chắp vá đầu Ngô mình Sở như thế? Trong mấy ngày tập huấn chúng tôi hỏi một giáo sư người được ghi là "đồng chủ biên" trong tài liệu này giáo sư cho biết ông chỉ tham gia viết và gửi bài như nhiều tác giả khác. Như vậy cái danh "chủ biên" hay "đồng chủ biên" của các thầy được đưa vào bìa sách chỉ là cho có lệ và ai đó mới là người chủ biên thật sự?  

NGUYỄN KIM (TP.HCM)

 

Văn học trong nhà trường

- SÁCH GIÁO KHOA NGỮ VĂN 12 TRỜI ƠI !

Thầy cô dạy Văn 12 năm nay sẽ phải kêu trời với chương trình và Sách giáo khoa (SGK ). Thật khó có thể thực hiện được mục tiêu cải cách cuả Bộ Giáo Dục.

Lấy đâu ra thời gian !

 Hãy nói về thời lượng. Xin đơn cử tuần thứ tư có 4 bài phải dạy : Nguyễn Đình Chiểu Ngôi Sao Sáng Trong Văn Nghệ cuả Dân Tộc ( 2 tiết ) Nghị luận về một hiện tượng đời sống ( 1 tiết ) còn hai bài Mấy Ý Nghĩ về thơ cuả Nguyễn Đình Thi và bài Đô-xtôi-epxki cuả Têfan Vaigơ không biết lấy đâu ra thời gian để dạy vì phân phối chương trình môn Ngữ Văn mỗi tuần chỉ có 3 tiết !  Riêng hai bài Mấy Ý Nghĩ về thơĐô-xtôi-epxki mỗi bài phải mất 2 tiết học sinh mới có thể hiểu được những nội dung cơ bản Cũng vậy giới thiệu tác gia Hồ Chí Minh chỉ dạy một tiết tác phẩm Tuyên Ngôn Độc lập chỉ dạy1 tiết thì không thể giúp học sinh nắm được những kiến thức cần thiết về tác gia và tác phẩm. Không biết khi thiết kế chương trình các chuyên gia cuả Bộ GD đã dạy thử chưa?

Giảng dạy hay trả lời câu hỏi ?

Dạy  một tác phẩmvăn chương thầy cô phải phân tích tác phẩm như một chỉnh thể thẩm mỹ đó là nguyên tắc. Nhưng Sách Giáo Viên ( SGV )  trong phần Phương pháp và tiến trình tổ chức dạy học lại yêu câu thầy cô hướng dẫn học sinh trả lời câu hỏi cuả SGK (  Xem SGV tr.104 dạy bài Việt Bắc tr.117 bài Đất Nước.. ). Nghiã là xé tác phẩm ra thành những mảnh làm mất cấu trúc hoàn chỉnh cuả tác phẩm. Thầy cô sẽ thực hiện phương án nào đây?

Xin nhớ rằng câu hỏi hướng dẫn học sinh học bài chỉ là một cách tiếp cận tác phẩm cuả người soạn SGK không thể bao quát hết mọi giá trị cuả tác phẩm . Đ6ẻ hiểu thấu đáo một tác phẩm văn chương thì cần nhiều cách tiếp cận. Nếu thầy cô chỉ hướng dẫn học sinh trả lời câu hỏi trong SGK thì đó là cách làm thủ tiêu tính sáng tạo cuả người dạy thủ tiêu tính sáng tạo trong học tập cuả học sinh. Phần soạn bài cuả HS chỉ là copy lại phần trả lời trong các sách Học tốt ngữ văn 12 có rất nhiều ở các hiệu sách.

Phải chăng là một sự đổi mới nưả vời ?

 Lại nói về phương pháp dạy Văn Bộ GD yêu cầu sử dụng tích hợp các phương pháp giảng dạy Nhưng SGV ( tr 44) lại ghi chung chung thế này : " GV căn cứ vào đặc điểm bài học kết hợp với tình hình thực tế cuả học sinh ở lớp mình để tìm tòi sáng tạo những biện pháp phù hợp và hiệu quả theo phương hướng: phát huy tính chủ động tích cực tinh thần độc lập suy nghĩ cuả HS.."...

Định hước chung là như vậy nhưng trong từng bài giảng cụ thể SGV chỉ có một phương pháp : Chẳng hạn dạy bài Tây Tiến (tr 84 88 90). SGV chỉ nêu :"GV hướng dẫn cho học sinh cảm nhận tác phẩm" Cũng vậy trong bài Chiếc Thuyện Ngoài Xa phần thiết kế giáo án trong sách Hướng Dẫn thực hiện chương trình SGK 12 môn Ngữ Văn (SHD)(phương án 2 trang104) chỉ có một phương pháp là  GV nêu câu hỏi rồi bình. (Tôi đếm được trong giáo án mẫu ấy có 25 câu hỏi). Ở phương án 1

( tr 92) tuy có các tiêu đề như : GV dẫn dắt GV gợi mở GV nêu tình huống GV tổ chức làm việc theo nhóm kể cả phần chiếu Slide và phần trò chơi đóng kịch thực chất cũng chỉ là trả lời câu hỏi. ( tôi đếm được 26 câu hỏi và phần trả lời áp đặt cuả người soạn sách ). Thế nghiã là sự đổi mới phương pháp dạy Văn cuả Bộ trong thực tế chỉ là trên lý thuyết   trong thực tế soạn giảng SHD cuả Bộ GD cũng chưa thực hiện được. Bài dạy Chiếc Thuyền Ngoài Xa trong 2 tiết trừ đi phần tổ chức lớp và kiểm tra củng cố thời gian thực dạy bài chỉ còn 70 phút. Với 26 câu hỏi cộng với chiếu slide và  thời gian cho học sinh đóng kịch ( với điều kiện HS đã được học trước kịch bản ) liệu có thầy cô nào có thể thực hiện nổi một phương án như thế trên lớp ? Với những  lớp học ở nông thôn và các lớp  ở các trường tư thục đa số học sinh có sức học trung bình và yếu thầy cô thực hiện phương án ấy thế nào ?

SGV nói nhiều đến việc sử dụng phương pháp  thảo luận ( dù chỉ hai người ). Sách Hướng Dẫn trình bày phương pháp này như sau : " Hai hoặc nhiều người trao đổi ý kiến ta nói họ đang thảo luận..GV là người nêu vấn đề khích lệ người học thảo luận nhắm đạt mục đích cuả bài học ..."( Tr 11). Trong thực hành theo như cách hướng dẫn trên thì phương pháp thảo luận chẳng khác gì phương pháp vấn đáp phương pháp nêu vấn đề ( xin xem giaó án dạy bài Chiếc Thuyền Ngoài Xa ở trên ) . Thực ra thảo luận hội thảo là sự đóng góp ý kiến tranh luận cuả nhiều người về một vấn đề. Mỗi người trước khi tham gia thảo luận đã nghiên cứu và chuẩn bị kỹ những nội dung cần trao đổi. Việc tổ chức thảo luận muốn có kết quả đòi hỏi phải có một lượng thời gian nhất định. Không thể tổ chức thảo luận một vấn đề chỉ trong một vài phút như trong giáo án dạy Ngữ Văn. Tôi nghĩ muốn tập cho HS thảo luận nhất thiết phải thiết kế những tiết học chỉ dành để thảo luận.

Một vòng lẩn quẩn!

Phân môn Tập Làm Văn ngay từ đầu năm HS đã phải làm dàn ý rồi làm bài viết vậy mà đến tuần 26 mới học làm Mở bài Kết luận tuần 28 29 mới học Diễn đạt trong văn nghị luận . Không biết người sắp xếp chương trình có suy nghĩ gì khi sắp xếp một chương trình luẩn quẩn như thế. Mãi đến cuối năm 12 HS mới học Mở bài Kết luận Diễn đạt lẽ ra kỹ năng ấy học sinh đã phải thành thục từ khi vào lớp 10. Thực ra ở lớp 8 các em đã phải làm hoàn chỉnh bài văn nghị luận tại lớp rồi ( SGK Ngữ Văn 8 tập 2 tr85 ) Những bài TLV về một vấn đề tư tưởng đạo lý ( SGK 12 tr 20 ) về một hiện tượng đời sống (SGK Văn 12 tr66) chỉ là lặp lại sơ lược bài TLV ở lớp 9 không hề có nâng cao tư duy kiền thức hay kỹ năng gì. Xin so sánh TLVvề một vấn đề tư tưởng đạo lý ( SGK 9 tập 2 tr36 ) TLV về một hiện tượng đời sống (SGK Văn 9 tập 2 tr 22)

Phải chăng người soạn chương trình tỏ ra không am tường về phương pháp dạy  Tập làm Văn? Dạy TLV là dạy theo kiểu bài từ dễ đến khó từ đơn giản đến phức tạp . Chẳng hạn các bài Nghị luận về một tư tưởng đạo lý Nghị luận về một hiện tượng xã hội thực chất là kiểu bài trình bày. Văn Nghị Luận xã hội còn nhiều kiểu bài khác như kiểu bài Giải thích kiểu bài Chứng minh kiểu bài Bình Luận  ( thí dụ xã luận ) .Có sự khác biệt xa giưã các thao tác nghị luận và các kiểu bài nghị luận. Ở mỗi kiểu bài chỉ dùng một số thao tác nào đó. Điều cốt yếu khi nghị luận là lập trường tư tưởng nhưng SGK lại không nói đến.( xin xem đề : " Ôi! Sống đẹp là thế nào hỡi bạn"(SGK tr 20).

Phần nghị luận Văn học các kiểu bài cũng khác nhau ở cấp độ huy động tư duy và kiến thức và cách triển khai vấn đề   như phân tích nhân vật phân tích tác phẩm phân tích trào lưu văn học phân tích một giai đoạn văn học lý luận văn học.. kiểu bài phân tích thơ văn khác với Bình giảng thơ văn kiểu bài lý luận phê bình...  SGK đã không xác lập chương trình các kiểu bài để nâng năng lực tư duy và tầm kiến thức cuả HS lên thay vào đó là một chương trình có vẻ như rất lộn xộn và pha tạp. Hơn thế   giưã học và hành không đồng bộ. Chẳng hạn suốt chương trình TLV từ lớp 10 đến 12 không hề có tiết dạy nào về kiểu bài " Cảm nhận về hình tượng văn học "  ? Nhưng đề vẫn cứ ra :  " Cảm nhận cuả anh chị về hình tượng thiên nhiên và con người.." cảm nhận cuả anh chị về hình tượng người lính.."( SGK tr. 133 134) . Dường như chữ " cảm nhận " là chữ thời thượng  nên ngay trong đề thi ĐH vưà qua cả đề khối C và Khối D   đều có khá nhiều chữ " cảm nhận ". Có thí sinh đọc đề xong thì bị choáng bởi chữ này !

Trong nhà trường  nên chọn tác phẩm văn chương nào  ?

Về chương trình học tác phẩm văn chương có những thay đổi cũng cần xem lại. Thí dụ bỏ Mảnh Trăng Cuối Rừng ( MTCR ) và Thay bằng Chiếc Thuyền Ngoài Xa ( CTNX ) . Tuy cùng là tác phẩm cuả  Nguyễn Minh Châu nhưng ở góc độ giáo dục   thì MTCR hay hơn và phù hợp hơn với tâm lý lưá tuổi . Hơn nưã CTNX để lại những ấn tượng nặng nề về nạn bạo hành trong gia đình và tư tưởng cam chịu cuả người phụ nữ. Thà chịu bạo hành để có chồng có nơi nương tưạ hơn là tự giải phóng mình. Tư tưởng ấy không phải là không có mặt tiêu cực. Thay Muà Lạc cuả Nguyễn Khải bằng Một Người Hà Nội có vẻ như  Một Người Hà Nội thoáng hơn Muà Lạc  nhưng nếu đọc kỹ chưa hẳn Một Người Hà Nội đã để lại cho HS những ấn tượng tốt vế Cách mạng. Có những câu Nguyễn Khải viết lấp lửng có những chỗ Nguyễn Khải  giả vờ dễ gây ngô nhận cho học sinh vì các em chưa có nhận thức đầy đủ như người lớn chẳng hạn : "Cách mạng gì toàn để ý đến những chuyện lặt vặt" ( SGK tr 93) " xã hội nào cũng phải có một giai tầng thượng lưu cuả nó để làm chuẩn mực cho mọi giá trị theo anh ở xã hội ta là tầng lớp nào ?( tr 95 )...

Đã có Những Đưá Con Trong Gia Đình thì nên bỏ Rừng Xà Nu ( điều này có thể làm nhà văn Nguyên Ngọc buồn lòng ) vì cả hai tác phẩm này đều nói về CM miền Nam mà không có tác phẩm nào nói về cuộc kháng chiến chống Mỹ cuả nhân dân miền bắc. Hơn nưã RXN được hư cấu không thuyết phục gây phản cảm. Chẳng hạn địch bắt Mai tra tấn để làm mồi bắt Tnú vậy mà Tnú lại xông ra nạp mạng. Mai và đưá con bị giặc đánh bằng cây sắt đến chết Tnú bị bắt bị đốt 10 đầu ngón tay. Trong thực tế chiến đấu không người chiến sĩ cộng sản nào lại hành động như thế. Nếu có phải chấp nhận hy sinh cũng phải có lợi cho CM không để bị tổn thất như Tnú. Hình ảnh Tnú xông ra ôm mẹ con Mai rồi nói với kẻ thù : " Đồ ăn thịt người tau đây Tnú đây " chỉ có thể diễn trên sân khấu Cải lương không thể thuyết phục được người đọc trẻ hôm nay.

Muà Lá Rụng Trong Vườn tuy là tác phẩm được giải cuả Hội Nhà Văn 1986 nhưng nay đọc lại người đọc vẫn nhận ra cách miêu tả cuả Ma Văn Kháng là gượng gạo áp đặt. Nhân vật chỉ như những người máy diễn theo những ý đồ nghệ thuật chủ quan cuả tác giả. Nhân vật Đông một trung tá về hưu lại hết sức ngờ nghệch trước cuộc đời. Lý là nhân vật nưả vời không được lý giải thấu đáo. Luận và Phượng lại như những vị thánh bao dung nhân ái. Cùng một lúc Chiếc Thuyền Ngoài XaMuà Lá Rụng Trong vườn để lại những ấn tượng nặng nề trong tâm hồn học sinh về đới sống thực tại điều ấy có ích gì trong việc giáo dục thế hệ trẻ ?

Nhặt sạn

Cũng nên nhặt vài hạt sạn trong SGK. Ngay bên canh bài Giữ Gìn Sự Trong Sáng cuả Tiếng Việt là một tiêu đề không chuẩn : Nghị luận về một tư tưởng đạo lý. Nên viết là Nghị luận về một vấn đề tư tưởng đạo lý.( SGK Ngữ Văn lớp 9 tập2 tr 34 đã viết như vậy ). Trích dẫn thơ Tố Hữu mà nêu không đúng xuât xứ. Câu "Ôi! Sống đẹp là thế nào hỡi bạn " trong bài Một Khúc Ca Xuân không phải bài Một Khúc Ca ( SGK tr 20).

Bài tập Tiếng Việt về dùng tiếng nước ngoài ( tr45 BT2 ) theo tôi từ Valentine là cần thiết vì đó là từ quốc tế thông dụng. Điều gây "sốc" là trong bài tập này là SGK quảng cáo không công cho hai ca sĩ : " Ca sĩ Quang Vinh chàng " hoàng tử sơn ca" và "  nàng Bảo Thy-‘ công chuá bong bóng ‘ " . HS có thể tưởng lầm rằng đây là hai thần tượng về nghệ thuật và đạo đức được đưa làm mẫu trong SGK. Than ôi! Trong thực tế có không ít ca sĩ nghệ sĩ gây ra những " xì-căng-đan " tồi tệ về đạo đức trong thời gian qua...

Chương trình và SGK có đổi mới nhưng với sự đổi mới như vậy  ( tuy mới chỉ nhìn thoáng qua ) chắc chắn thầy cô dạy Ngữ Văn 12 sẽ rất vất vả.  Các em học 12 năm nay là lớp phải chịu thử nghiệm " đổi mới " chương trình suốt từ cấp 2 trở đi. Năm nào cũng học sách giáo khoa mới không biết các em sẽ phải  nỗ lực thế nào để đáp ứng yêu cầu cuả Bộ Giáo dục và đáp ứng được kỳ thi Tú Tài 2009?

Bùi Công Thuấn (7/2008)

 

Trường Sơn

Nên phên phán nhẹ nhàng góp ý là chính.

Bạn phê phán nền giáo dục nghe thấy "oải quá" theo tôi chỉ ra những điểm yếu và cùng nhau thảo luận xem xem ... nhé !

Có bài viết mới đây trên Báo Tuổi Trẻ về chuyện dạy và học thời nay xem được lắm.

người bình thường

giáo dục VN wá ngu

nền giáo dục ngu ngốc ko chỉ vs môn văn mà tất cả các môn làm như HS đều jỏi cả cái jống jì cũng fải học cũng fải biết dạy gì mà quá trời nhiều đủ thứ hết quá đáng soạn sách thì toàn là câu hỏi mà ko thấy câu trả lời chưa học sao biết biết rồi đi học chi ngu vừa thôi còn nhiều thứ ngu ngốc gàn dở trong nền giáo dục VN lắm nhưng ko thể kể ra hết nói tóm lại nên coi lại nền giáo dục vừa ngu vừa điên này đi

Nguyễn Hồng Khoái

Lại bàn về Giáo dục

Tôi nhớ mãi năm 1982 khoảng Quý 3 cái bực mình theo tôi đến tận bây giờ:
- Nghe đài ( thuở đó TV quê tôi hiếm lắm) suốt ngày hát 17 bài tuyển chọn quốc ca.
- Đọc báo tôi lần ra được tờ NHân Dân ( Néu bây giờ quay lại Thư viện tôi sẽ tìm ra ngay nó nằm một góc khiêm tốn cuối trang 3 bên trái của tác 2 tác giả tôi chỉ nhớ là Đào Nguyên Cát còn một người nữa tôi không mhớ tên: họ ca ngọi cái loại chữ viết không có đường cong.Lúc đó tôi nói rằng bọn này đưa dân tộc ta vào thời kỳ đồ đểu đây.( Nam đó là năm cháu lớn nhà tôi vào học lớp 1 CCGD
gần 30 năm nhìn lại Đúng thật
Cám ơn Kiều Mai

Hai cù nèo

Học phí sẽ tăng đến mức nào ?

Nói đến giáo dục tôi lại nhớ đến thằng cháu ở quê. Nhà nghèo nó cố gắng lắm mới qua ngưỡng cấp 3. Nó muốn thi đại học nhưng cha mẹ lại bó tay vì biết không lấy đâu ra tiền cho con ăn học. Thế là đời nói theo sau con trâu cái cày ! Nhà đông anh em chẳng có đứa nào nên ngô nên khoai cả mấy anh chị em túm tụm vào gia đình "giúp việc" nông nghiệp cho cha mẹ ! Tội nghiệp giấc mơ đại học của nó tan theo mây khói.

Lại nói đến học phí hôm nọ có nghe trên VTV rằng có trường đại học thu học phí tới 15 triệu đồng một năm. Và trường này đang tính toán khả năng điều chỉnh tăng mức học phí ! Vài trường danh giá khác có mức thu phi không tính bằng VNĐ mà là USD với mức từ 3.000 - 5.000 USD một năm.

Má ơi trước mức học phí này (chưa nói đến tiền ăn thuê nhà tiêu vặt) con nguyện suốt đời làm nông dân !!!

Ngọc Oanh

Đổi mới!

Những bài viết nói nhiều về sự đổi mới thực sự tôi thấy không có sự đổi mới giáo dục mà là làm cho khác trước không giống trước ( dù dở hơn cũng phải khác) rồi nôm na gọi là đổi mới!

Trường Sơn

Vòng lẩn quẩn !

Lịch sử của ngành giáo dục VN không phải nói tiêu cực chứ thực sự là "lên voi xuống chó" tồn tại phát triển "hoành tráng" như bây giờ là ghê gớm rồi !!!

Có thời gian mấy ổng ngồi ở trên cao cứ lè lưỡi chờ miếng ngon dự án giáo dục. Chuyện cải cách cho có chất lượng ư ??? Mặc kệ chúng nó !!! Do vậy mà cả hệ thống giáo dục cũng "tao bí lù" luôn. Cha mẹ có chất lượng không tốt thì F1 còn "chơi được" chứ F2 là "ngủm củ tỏi rồi". Thời bao cấp có nhiều học sinh học giỏi nhưng do chiến tranh . . . đành lỡ "bước sang ngang". Thời nay học sinh giỏi chỉ đếm đầu ngón tay còn học sinh abc thì khỏi phải nói ra . . . phiền !

Nói thiệt với kiểu giáo dục "thầy ưa nói trò ngồi nghe" như hiện nay thì THOÁI HÓA là nằm trong tầm tay !

thietthuongton

Tôi bị học ...và bỏ học.

Năm 1951 có cuộc Cách Mạng thành công ở bên Tàu thì bên ta cũng đã có cuộc Cải cách Giáo dục ( Bỏ hệ 12 thay bằng hệ 10 năm Bỏ các môn học sinh ngữ Pháp Anh) học bạch thoại Quan thoại ...
Bài học văn cuối cùng của tôi là bài " Ảnh Cụ Hồ "...Bài này có trong Sách Giáo Khoa. Soạn giả là một nhà sư phạm khả kính ở Liên khu năm .
Thầy giáo dạy văn của tôi là con trai của Soạn giả. Ông con trai này từng được Giải Nhất viết Pháp văn Toàn cõi Đông dương. Trước đây dạy Pháp văn nay chuyển sang dạy Quốc văn . Gia đình thầy tôi thuộc dạng đối tượng vì là trí thức từng làm việc với Tây lại là nhà có nhiều ruộng đất ( Địa chủ [sic]. Thầy phải phấn đấu thoát lygiai cấp để còn được biên chế là giáo sư ( bấy giờ chưa gọi là giáo viên).
Nhà in của ta tiếp thu của thời Tây để lại nên chữ A (majuscule = A hoa) không xếp chữ Ả ( Ảnh Cụ Hồ) có dấu hỏi . Thầy cho chép :
"Anh Cụ Hồ" ...và thầy giảng : Tác giả gọi Cụ Hồ là anh ... để chứng minh rằng Cụ còn trẻ cụ chơi thân với thanh thiếu niên v.v...
Tôi chán học xin thôi học vào giữa năm lớp Sáu năm 1951.
Bấy giờ học bài " Thằng Bờm - Phú ông " cũng phải nhận ra tên phú ông đạo đức giả tên phú ông chực chiếm hữu cái quạt mo của Thàng Bờm con nhà bần cố ...đang đói khát ...
Thế hệ chúng tôi từ ngày ấy đến ngày này cứ phải học văn chương chữ nghĩa như thế đấy rồi thành các nhà lãnh đạo thành các nhà giáo soạn sach giáo khoa như thế mãi chăng.

Chả trách ông Trần Mạnh Hảo : Nghiêm! Ngắm trăng ...Ngắm!